Câu
hỏi: Giữa hai sự dữ, chúng ta nên chọn “sự dữ ít hơn”. Chúng ta có
thể thực hiện việc ngừa thai là “sự dữ ít hơn” việc phá thai không?
Trả lời:
Trước tiên, chúng ta hãy nói về vấn đề “sự dữ ít hơn”. Nhà thần học
Germain Grisez cho rằng chỉ có thể được phép khuyên một người thực
hiện một “điều dữ ít hơn” khi người đưa ra lời khuyên cố gắng thuyết
phục người kia làm điều ít thiệt hại hơn, chứ không phải khuyên một
người làm một điều xấu, vì khuyên một người làm một điều xấu, dù là
xấu nhiều hay xấu ít, đều sai cả.
Cha Ludovico Bender, OP, nói rằng một sự dữ không thể trở thành tốt
bởi vì nó ít xấu hơn một điều xấu lớn hơn. Do đó, Bender cho rằng
việc khuyên một
người phạm một tội ít nặng hơn một tội khác là điều không được. Tuy
nhiên, khuyên một người từ bỏ một phần trong toàn bộ điều xấu mà
người đó đã hoạch định thì là một điều tốt. Ví dụ, một tên trộm muốn
giết chủ nhà và cướp tài sản, sẽ là điều tốt nếu khuyên người này
chỉ lấy tài sản thôi chứ đừng giết người. Đây là việc khuyên chống
việc-giết-người, chứ không phải, khuyên tên trộm. Như vậy, có một sự
khác biệt giữa khuyên làm
một điều xấu ít hơn với can
ngăn chống lại một
phần của một kế hoạch xấu đã có.
Giáo lý cũng dạy rằng các tội có tính nặng nhẹ khác nhau: giết người
thì nặng hơn ăn trộm, bạo lực chống lại cha mẹ thì tự bản thân nó
nặng hơn chống lại người lạ. Quả thực là giết người thì nặng hơn ăn
trộm. Nhưng ăn trộm, dù là nặng hay nhẹ, thì không bao giờ là “tốt”.
Nó chỉ là “điều xấu ít hơn” khi so sánh với điều xấu hơn mà thôi.
Nhưng đây là một kiểu so sánh không đúng về mặt luân lý.
Một sự so sánh đúng đắn về mặt luân lý phải có liên hệ với nhau
trong cùng một loại và phải dựa trên nền tảng tự do của điều trái
ngược: được làm hay không được làm trong cùng một điều trong cùng
một hoàn cảnh. Ví dụ: có được ăn cắp 1000 USD từ một người cụ thể
này không. So sánh điều này với loại khác thì không đúng. Ví dụ,
không thể so sánh việc ăn cắp 1000 USD của người này với ăn cắp 1000
USD của một ông chủ giàu có, hay một công ty lớn hay so sánh giữa
việc ăn cắp với việc giết người là một những kiểu so sánh khập
khiễng, vì nó không cùng nằm trên một bình diện.
Như vậy, thay vì để dẫn đến hậu quả phá thai hay gia đình tan vỡ,
mình có nên cho phép ngừa thai như là một “sự dữ ít hơn” không?
Đức Gioan Phaolo II đã nói đến vấn đề này trong thông điệp Evangelium
Vitae rằng nhiều
người cố gắng biện minh cho việc ngừa thai, xem nó như một việc
phương pháp chống phá thai, nhưng đây chỉ là 1 sự ảo tưởng. Việc
ngừa thai chẳng những không làm giảm tỷ lệ phá thai, nhưng thực tế
cho thấy xã hội nào cho phép ngừa thai thì tỷ lệ phá thai càng cao.
Dù việc ngừa thai và phá thai khác nhau về bản chất và tính nặng nhẹ
luân lý (phá thai là tiêu hủy một sự sống – vi phạm điều răn thứ 5,
ngừa thai chống lại nhân đức khiết tịnh trong hôn nhân – vi phạm
điều răn thứ 6,) nhưng cả hai đều có mối liên hệ gần gũi với nhau.
Chúng cho thấy một não trạng chống lại sự sống, từ chối đón nhận
trách nhiệm trong vấn đề tính dục, và một quan niệm ích kỷ, xem sự
sống con người như rào cản cho sự kiện toàn cá nhân. Những hành vi
tự bản chất là xấu như ngừa thai và phá thai thì không thể trở thành
“tốt” nên không bao giờ được phép làm với ý hướng mang đến điều tốt
hay ít xấu hơn. Tự bản chất, những hành vi xấu, xét cho cùng, là đối
tượng của chọn lựa con người, vốn tự bản chất “không thể giúp hướng
về Chúa vì chúng mâu thuẫn hoàn toàn với điều tốt của con người là
loài được dựng nên giống hình ảnh của Người” (Veritatis Splendor,
số 79, 80)
(trích trong SMITH, Msgr. WILLIAM B,. Modern
Moral Problems: Trustworthy Answers to Your Tough Questions,
edited by Donald Haggerty, Ignatius Press, San Francisco, 2012, tr
142)
Lược dịch: Pr. Lê Hoàng Nam, SJ